Sunday, July 13, 2014

Trần Nguyên Thao - Kinh Tế Suy Kiệt, Chế Độ Sẽ Mong Manh

KINH TẾ SUY KIỆT, CHẾ ĐỘ SẼ MONG MANH 

Trần Nguyên Thao 


Chuyên gia kinh tế ngay trong lòng chế độ đưa ra dự báo, kinh tế Việt nam sẽ suy giảm xấp xỉ 2% GDP; hậu quả việc Bắc kinh đưa hai dàn khoan HD-981 vào hoạt động ngay trong lãnh hải tỉnh Quảng Ngãi, từ đầu tháng 5, và dàn khoan NH-9 sẽ khoan dầu ngay cửa biển Việt Nam từ 20 tháng 6. Các động thái của Bắc Kinh đưa đến bất ổn kinh tế, chính trị cho Hanoi. Và đó chính là hệ lụy gây ra từ bản văn gian xảo“bán thứ mình không có” của Cộng đảng năm 1958(*). Giới chuyên gia kinh tế đưa đề nghị, phải tái tổ chức để nền kinh tế thoát cảnh lệ thuộc quá đáng vào Bắc Kinh, nhưng Hanoi chưa làm gì cụ thể, ngoài việc đang tung hỏa mù để làm dịu cơn phẫn nộ trong dân chúng để tìm lối rẽ, vì tư duy nô lệ Bắc Kinh còn quá nặng trong giới đầu não Cộng đảng. Hình ảnh Hanoi “bí lối”được diễn tả như những “con bạc cầm sấp bài ướt sũng cả tay”, chưa biết binh đường nào để thoát thân cùng với di sản phi nhân và của cải phi nghĩa từng chiếm đoạt trong cuộc “chơi gian” kéo dài suốt hơn nửa thế kỷ. 

Hậu quả Bắc Kinh leo thang 

Ngày 18 tháng 6, trong lúc Hanoi và Băc Kinh đang đàm phán về dàn khoan HD-981 chưa ngã ngũ, thì Bắc Kinh lại cho di chuyển thêm một dàn khoan khác mang số Nam Hải-9 (HN-9) về hướng cửa biển Bắc Việt, và sẽ định vị để khai thác dầu khí gần bờ biển Viêt Nam hơn. Đây là hành động Bắc Kinh leo thang sức ép với Hanoi. 

Bản từơng trình thường niên 2014 về “Những ràng buộc đối với tăng trưởng” của Trung Tâm Nghiên Cứu Chính Sách Kinh Tế Việt Nam (VEPR) dự báo kinh tế Việt Nam sẽ suy giảm đến 1.65% so với mục tiêu tăng trưởng ban đầu 5.8% mà Quốc Hội VC thông qua cho năm 2014. Như vậy, kinh tế Việt Nam ở vào thời kỳ tệ nhất trong vòng 6 năm qua. Bản tường trình trên sử dụng các mô hình và đo ảnh hưởng tiêu cực trực tiếp từ Trung cộng hay từ các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) khác và do Tiến sỹ Nguyễn Đức Thành, giám đốc VEPR thực hiện. 

Việt Nam hiện nay có quan hệ thương mại rất là bất bình đẳng với Trung cộng. Năm 2013, Việt Nam xuất khẩu sang Trung cộng 13 tỷ 360 triệu Đô la, chủ yếu là các sản phẩm nông sản và sản phẩm thô. Trong khi đó Việt Nam nhập khẩu từ Trung cộng tới 36 tỷ 960 triệu Đô la, tiền mua các nguyên vật liệu cho may mặc, da giày, và các trang thiết bị cho các nhà máy điện cũng như là các nhà máy khác. 

Xuất khẩu của Trung cộng sang Việt Nam thì chỉ bằng 1% tổng số lượng xuất khẩu của Trung cộng; còn nhập khẩu của Việt Nam từ Trung cộng chiếm đến 28% tổng nhập khẩu của Việt Nam. Chênh lệch rất lớn, bất lợi cho phía Việt Nam, nếu như Trung cộng đưa ra biện pháp cấm vận hoặc hạn chế xuất khẩu sang Việt Nam các loại nguyên liệu dùng trong kỹ nghệ chế xuất thì Việt Nam sẽ chịu những thiệt hại dây chuyền từ xuất cảng, thuế khóa, đời sống công nhân, du lịch và xã hội nhiễu loạn... rất nặng nề. 

Giới chuyên gia cho rằng, nếu Hanoi thành tâm muối tìm đường thoát khỏi sự đô hộ kinh tế từ Băc Kinh, thì ngay bây giờ, phải đáp ứng các đòi hỏi hợp lý về nhân quyền của phương Tây để tìm cách chuyển hướng sang quan hệ thương mại với 240 nền kinh tế trên thế giới, để khi Bắc Kinh muốn ngừng xuất khẩu các nguyên liệu sang cho Việt Nam thì Việt Nam cũng có thể tìm kiếm nguyên liệu thay thế ở các thị trường khác. Nếu Hanoi chỉ biết đánh trống miệng như hiện nay, thì sẽ mất cơ hội đưa lại cân bằng thương mại với phương Bắc. 

Hầu hết các dự án lớn của Việt Nam đưa ra đấu thầu thì phải đến 90% là rơi vào tay các nhà thầu Trung cộng, gây ra rất nhiều hệ lụy, trước hết, nó tước đoạt đi những cơ hội của các công ty Việt Nam, tranh việc làm của các công ty Việt Nam. Các công ty Trung cộng bỏ thầu thấp, sau khi trúng thầu, họ kéo dài tiến độ, để đòi nâng giá. Sau khi công trình đã hoàn thành rồi Việt Nam hoàn toàn phụ thuộc vào họ như bảo dưỡng, vật liệu thay thế. Sau biến cố dàn khoan, Bắc Kinh đã rút hàng ngàn công nhân về nước, làm ngưng trệ các dự án đang thực hiện. Hanoi sau đó lên tiếng bảo đảm an toàn cho xí nghiệp nước ngoài tại Việt Nam, nhưng lại không đưa ra cam kết nào bảo vệ hàng trăm ngàn ngư dân Việt Nam hành nghề ven bờ biển dài 2000 cây số. 

Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch, ông Nguyễn Văn Tuấn được báo trong nước dẫn lời nói phần lớn khách du lịch vào Việt Nam là người Trung Hoa từ những vùng nói tiếng Hoa như Singapore, Đài Loan, Ma Cao, Hong Kong và khách từ Hoa Lục đang sụt giảm. Hiện nay các công ty lữ hành Trung cộng đã chấm dứt hoạt động tại Việt Nam. Ông Tuấn cũng cảnh báo điều này có thể sẽ dẫn đến ngành du lịch sẽ giảm thu 500 triệu Đôla trong năm nay. Tổng doanh thu ngành du lịch trong năm 2013 là 7,5 tỷ đôla. Đối với người Trung Hoa, hiện nay Việt Nam đứng cuối bảng trong số hơn hai mươi quốc gia người Trung Hoa thường tới du lịch. 

Nguy cơ sẽ đến 

Tiến sỹ kinh tế Phạm chí Dũng, thì nhận định chắc nịch rằng, nguy cơ lớn nhất cho khủng hoảng kinh tế đang rất gần, ông giải thích : Cuộc suy thoái kinh tế ở Việt Nam kéo dài từ năm 2008 đến nay đã làm kiệt quệ gần như toàn bộ nền kinh tế. GDP giảm đến 50%, tương ứng với các ngành kinh tế chủ chốt như công nghiệp, nông nghiệp, thương mại và du lịch đều suy giảm trầm trọng. Khoảng 50% số doanh nghiệp rơi vào tình trạng phá sản, giải thể, hoặc tạm ngưng hoạt động. Tỷ lệ thất nghiệp thực tế lên đến khoảng 20%. Nợ xấu trong hệ thống ngân hàng lên đến ít nhất 500.000 tỷ đồng (khoảng 25 tỷ USD), khoảng 75% nợ xấu tập trung vào thị trường bất động sản. Còn nợ công quốc gia lên đến ít nhất 95% GDP. Về điểm này TS Dũng còn hơi dè dặt, đối với các chuyên gia độc lập khác, thì nợ công Việt nam lên đến 106%, nhưng nguy hiểm ở chỗ là Hanoi rồi ra sẽ không còn khả năng trả nợ. 

Trong những năm sắp tới, Hanoi sẽ phải đối mặt với nguy cơ vỡ nợ như Argentine vào năm 2001. Năm 2014 có thể là năm đầu tiên của một chu kỳ khủng hoảng ngân hàng, bắt đầu từ sự đổ vỡ của vài ngân hàng hạng trung và có thể dẫn đến sụp đổ dây chuyền trong ít nhất 50% số ngân hàng hiện hữu, dẫn đến khủng hoảng gần như toàn bộ nền kinh tế. Chu kỳ khủng hoảng kinh tế có thể lên đến cao điểm vào năm 2016-2017 và trở thành sóng nhấn cuối cùng đối với con thuyền chính trị. Đây là diễn biến quan yếu nhất. Và đó cũng là lý do ông Dũng nói là vì sao giới lãnh đạo Hà Nội lại quá cần đến Hiệp Định Kinh Tế Xuyên Thái Bình Dương (TPP). 

Mất an toàn tài chánh 

Một tháng sau ngày biến cố dàn khoan HD-981, đồng bạc Việt Nam phải chính thức hạ giá thêm 1% nữa. Và vào lúc dàn khoan HN-9 đang di chuyển vào cửa biển Bắc Việt, thị trường chứng khoán Việt Nam lại náo loạn tuột dốc tạm thời. 

Chủ tịch Quốc hội VC, ông Nguyễn Sinh Hùng nói công khai trong cuộc họp hôm 11 tháng 6, nợ công đang "đe dọa an ninh tài chính vĩ mô". Ông Hùng cũng chỉ trích giải pháp lấy nợ mới để trả nợ cũ hiện nay là "không an toàn". Động thái tài chánh này bị tố cáo là “đảo nợ” chỉ có trên giấy tờ - một cách lừa dối công luận. Một ngày sau (12/6), Quỹ tiền tệ Quốc tế được tờ Wall Street Journal dẫn lời nhận định, nợ công tại Việt Nam đang tăng đến một mức "đáng chú ý" và khuyến cáo chính phủ nên cắt giảm công chi tối đa, như những chuyến xuất ngoại từng đoàn và các quyền lợi lớn như nhà, xe cho quan chức rất tốn kém. Đây là tử huyệt của Hanoi, vì một khi không còn quyền lợi nữa thì đảng sẽ rã đám dần thôi. 

Bộ trưởng Tài chính nói đến tăng thu ngân sách lên 12-14% trong những năm tới thì mới có tiền chi tiêu. Nhưng với tình trạng du lịch bị khách tẩy chay, doanh nghiệp tư bị phá sản quá 50% thì tăng thu là điều không tưởng. Nếu muốn tăng thu thì chỉ còn nhòm vào túi tiền của hàng ngàn công ty nhà nước. Nhưng từ lâu, khối doanh nghiệp này bị tố cáo là quản trị không minh bạch; nhà nước vừa là chủ sở hữu, vừa quản trị và kiểm soát rồi khai lỗ triền miên. Muốn minh bạch, thì báo chí và công chúng phải nắm quyền giám sát. Để thực hiện việc này, Tiến sỹ Lê đăng Doanh đòi hỏi phải sửa đổi luật kiểm soát chi tiêu ngân sách. 

Hanoi chỉ còn một đường 

Một tháng sau ngày dàn khoan Trung cộng vào vùng biển tỉnh Quảng Ngãi, 153 Dân biểu đảng Dân chủ đã đưa ra bản văn đòi Đại diện Thương mại Hoa Kỳ, ông Michael Froman gây sức ép trên hồ sơ đàm phán với Việt nam về TPP. Bản văn đòi cho công nhân Việt Nam được quyền lập nghiệp đoàn độc lập. Ngoài ra, trong những lần lên tiếng về việc này, chính phủ cũng như quốc hội Hoa Kỳ đều đòi các quyền căn bản trong đời sống dân sinh phải được Hanoi tôn trọng. 

Ngày mùng 5 tháng 6 vừa qua, 18 tổ chức Xã hội Dân sự đã đồng ký tên bản Tuyên bố về Công đoàn độc lập Việt Nam. Các tổ chức xã hội dân sự đã thống nhất với nhau về các quyền tự do hội họp và lập hội, đặc biệt là việc thành lập công đoàn độc lập; yêu cầu nhà nước trả tự do cho 3 nhà hoạt động bảo vệ công nhân là Đoàn Huy Chương, Đỗ Thị Minh Hạnh và Hoàng Quốc Hùng; cũng như thảo luận phương hướng đấu tranh dân chủ và việc làm truyền thông xã hội sao cho hiệu quả. Đây có thể được xem là bước khởi đầu mới cho phong trào đấu tranh dân chủ tại Việt Nam, trong đó hai tôn giáo lớn là Phật Giáo và Công Giáo cùng chung một ý hướng. 

Đọc tin tức và tổng hợp thời sự ngay trong số báo này, hẳn quý Độc Giả cũng nhận ra rằng, trước mắt, đối với Hanoi, nếu muốn bớt lệ thuộc Bắc Kinh về mậu dịch và ngay cả chính trị thì phải chọn con đường quay về với Dân Tộc: đáp ứng nguyện vọng của dân chúng qua các tiếng nói chân chính đang đưa ra, giảm nhẹ sùng bái Trung Nam Hải, tôn trọng các quyền tự do căn bản của người dân để các nước Tây phương dễ dàng chấp nhận mở rộng giao dịch thương mại. Đồng thời nắm lấy cơ hội do Hoa kỳ đưa ra về TPP, và cả về quốc phòng nữa. 

Thái độ “đồng tiền hai mặt” của Hanoi hiện nay đang được vài nhóm “râu ria” ủng hộ chỉ nhằm “xì hơi” phong trào phẫn nộ của công luận, sẽ chỉ làm lợi cho hai Cộng đảng Hanoi & Bắc Kinh. 

Trần Nguyên Thao 
June 19, 2014 

(*) Ngày 14 tháng 9 năm 1958, ông Phạm văn Đồng, người 32 năm nắm giữ chức Thủ Tướng trong chế độ toàn trị Hanoi, đã ký và gởi cho Tổng Lý quốc Vụ Viện, Châu Ân lai của Bắc Kinh, một văn thư nói, “Chính phủ nước Việt nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) ghi nhận và tán thành tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của nước Cộng Hòa Nhân Dân trung Hoa (CHNDTH), quyết định vế hải phận của Trung Hoa. Chính phủ nước VNDCCH tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị các cơ quan nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Hoa trong mối quan hệ với nước CHNDTH trên mặt biển. 

Vì muốn đổi lấy viện trợ quân sự từ Bắc Kinh để tiến hành xâm lăng Nam Việt Nam, nên Hanoi tự ý nhìn nhận chủ quyền của Bắc Kinh trên hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa lúc đó còn thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa. Đây là nguyên nhân Bắc Kinh đưa dàn khoan DH-981 vào bờ biển VN, gây thảm họa kinh tế cho VN và bất ổn chính trị cho toàn vùng. 

Quần đảo Hoàng Sa là một đơn vị hành chánh thuộc tỉnh Thừa Thiên từ năm 1932. Dưới thời đệ nhất Cộng Hòa, Hoàng Sa là đặc khu hành chánh riêng, có tên là Định Hải, thuộc tỉnh Quảng Nam, do một Đặc phái Viên Hành Chánh trông coi, (Công Báo VNCH số 34, trang 2695).



Wednesday, July 2, 2014

Đồng Hương Hải Ngoại Vui Mừng Vì Nhà Tranh Đấu Đỗ Thị Minh Hạnh Đã Có Tự Do



Westminster (VanHoaNBLV) - Đồng hương người Mỹ gốc Việt ở Nam California đã bầy tỏ sự vui mừng khi hay tin nhà tranh đấu cho người Lao động là cô Đỗ Thị Minh Hạnh đã có tự do. 

Nhiều người đã gởi lời hỏi thăm tới cô Hạnh và cầu chúc ơn trên phù hộ cho cô Hạnh sớm được bình phục. 

Cô Đỗ Thị Minh Hạnh là một trong những người sáng lập ra Phong Trào Lao Động Việt. Cô Hạnh đã bị VC bắt giam cùng với hai người khác trong tổ chức là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương vào tháng 2 năm 2010 vì bị VC coi là xúi giục trên mười ngàn (10,000) công nhân nhà máy giầy da Mỹ Phong ở Trà Vinh đình công vào đầu năm 2010. 

Chương Trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt đã phỏng vấn một số quý đồng hương gồm: Chị Chiêu Hoàng, Cô Dung Nguyễn, Ông Phan Kỳ Nhơn, Ông Lê Quang Dật, Chị Xuân Mai và Bà Ngọc Anh nhân dịp các vị này tham dự cuộc biểu tình chống Tầu Cộng cướp nước, Việt Cộng bán nước và vạch mặt bọn Việt gian tay sai đang sống lẩn khuất, âm thầm hoạt động làm lợi cho CSVN. 

Cuộc biểu tình được thực hiện vào lúc trưa ngày thứ Bảy 28 tháng 6 năm 2014 trong khu parking của Lee's Sandwiches, 9261 Bolsa Ave, thành phố Westminster, Miền Nam California, Hoa Kỳ.


Sunday, May 25, 2014

Trần Nguyên Thao - Dàn Khoan Đến, Chứng Khoán Đi!

DÀN KHOAN ĐẾN, CHỨNG KHOÁN ĐI! 


Trần Nguyên Thao 

Thị trường chứng khoán Việt Nam (TTCKVN) bị mất 10 tỷ Đôla ngay khi Trung Cộng đưa dàn khoan khổng lồ HD-981 tới hoạt động bên trong thềm lục địa Việt Nam (lãnh hải tỉnh Quảng Ngãi)*. Báo chí trong nước mô tả cảnh hoảng loạn, bán tháo chứng khóan, bất chấp những lời trấn an của Hanoi. “Cú đấm” này của Bắc Kinh làm suy yếu thêm nền tài chánh Việt Nam đã chính thức đi vào tình trạng báo động mất an toàn trước đó. Các chuyên gia trong ngành và cả Viện Kinh Tế Việt Nam đều công khai nhìn nhận “nợ xấu nếu tiếp tục duy trì như hiện nay thì rất nguy hiểm”. Chưa có cách giải quyêt nợ xấu, thì nợ công lại lên mức quá cao, cùng lúc lại có đến 300 ngàn doanh nghiệp chỉ có tên trên giấy. Hanoi bí kế rở trò diễn tập dò đường mở ra chiến dịch đánh tư sản kiểu mới, nhưng gian kế này tạm thời bị khựng lại, vì biến cố dàn khoan Bắc Kinh dàn dựng quá lộ liễu, khiến lòng dân Việt-nam sôi sục biểu tình chống Tầu xâm lược lan rộng gần như cả nước. Hanoi âu lo nếu cứ đà này, mục tiêu của phong trào nổi giận trong dân chúng sẽ đè lên đầu chế độ tàn bạo bị thù ghét từ lâu. 

TTCKVN tuột dốc thê thảm nhất trong 3 năm gần đây, còn tệ hơn cả thời kỳ “cổ phiếu cộng hành”. Thời đó, có những cổ phiếu bán ra chỉ tương đương với giá một bó hành ngoài chợ. Hai sự kiện xử Bầu Kiên và dàn khoan Trung Cộng DH-981 đã quét bay gần 10 tỷ Đôla trong 6 tuần lễ, đẩy TTCKVN xuống hàng tệ nhất thế giới trong những tháng đầu quý Hai 2014.

Báo Viêtnam Net thú nhận rằng, những “đợt sóng dữ” xuất hiện gần đây có thể sẽ vùi dập nỗ lực của toàn thị trường, xóa mờ những tín hiệu hồi phục và gieo rắc nỗi lo sợ khắp các sàn chứng khoán. Tâm lý hoảng loạn vẫn tiếp tục bao trùm bất chấp những trấn an của cơ quan quản lý đã đẩy chứng khoán giảm mạnh nhất trong lịch sử.

Dù Hanoi xưa nay vẫn lấm lét nhìn sắc mặt Bắc Kinh trước khi hành động, nhưng để đáp lại Bắc Kinh không hề nương tay, khiến Hanoi tủi phận, nhức nhối, lúng túng. Dân chúng thì phẫn nộ cùng cực về thái độ “ươn hèn” của Cộng đảng. Nhiều cuộc biểu tình tự phát trên cả nước, đều bị Hanoi tổ chức kèm theo các nhóm biểu tình “quốc doanh, theo đinh hướng xã hội chủ nghĩa”. Nhưng, biến chuyển được báo mạng mô tả là “bất ngờ” đã quy tụ hàng chục ngàn công nhân bỏ việc, khởi đầu tại khu công nghệ Bình Dương và Saigon, rồi lan ra khắp nơi, tràn ra đường trên các lọai xe gắn máy và đi bộ chen nhau chiếm giữ lòng đường hôm 12 và 13 tháng 5 để phản đối Trung Cộng xâm lược. Cuộc biểu tình ôn hoà của công nhân Bình Dương đã bị công an cài đặt vào phá, làm cho mất chính nghĩa; đưa đến cảnh đập phá, xô xát, bạo động; khiến toàn bộ các khu công nghiệp và hệ thống an ninh Bình Dương bị tê liệt hoàn toàn. Một ngày sau (14-05), công an đã bắt để điều tra gần 500 người, được nói là “có hành động gây rối”. Chiều cùng ngày, một cuộc xung đột khác đẫm máu nhắm vào công nhân Trung cộng đã xảy ra tại công trường dự án Formosa thuộc huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh. Tình hình bạo lực đã leo thang đến mức khủng khiếp vào lúc tối và kéo dài đến tận nửa đêm vẫn không có dấu hiệu chấm dứt. Có 22 ngươì đã chết và gần 200 người bị thương phải vào bệnh viện.

Hanoi lo sợ dân chúng trút cơn giận dữ lên đầu chế độ, nên ra lệnh cấm biểu tình. Các cuộc biểu tình sáng ngày 18 bị công an đàn áp khắp nơi. Chủ trương duy trì và gieo rắc nỗi sợ hãi trong dân chúng, Hanoi cho mật vụ cộng sản điên cuồng đánh dân ngay trong đoàn biểu tình rất thô bạo. Dân chúng đang đề xướng phong trào tẩy chay hàng hóa Trung Cộng. Tại hải ngoại khắp nơi đều thực hiện nhiều cuộc biểu tình đồng hành với bà con tại quê nhà chống Tầu xâm lược.Ngành du lịch, dịch vụ Việt Nam cũng nhập cuộc dưới phản ứng mới “không đón khách Tầu, hủy tour Trung Cộng”.

Công nhân thuộc 22 tỉnh, thành tại Việt Nam đã đồng loạt nghỉ làm xuống đường, để phản đối Trung cộng xâm lược. Nhiều nhà máy có vốn đầu tư của Trung cộng đã buộc phải đóng cửa và ngưng hoạt động trên cả 3 miền. Trong một dự tính chưa ngừng lại, cho đến hôm 18 tháng 5, Bắc Kinh đã sơ tán hơn 3.000 công dân của họ ra khỏi Việt Nam.

Chế độ Hanoi là nạn nhân trực tiếp và cô đơn nhất trong lần Bắc kinh trở mặt này **. Bắc kinh đang thực sự đánh thẳng vào nền kinh tế đã đụng đáy của Hanoi, làm cho các nhà đầu tư rơi vào tâm lý hoảng sợ, bán chứng khoán rẻ mạt cho các nhà đầu tư nước ngoài để tháo chạy. Ngư dân sống ven hàng ngàn cây số bờ biển VN rất bất mãn vì buộc phải hành nghề cận duyên không còn cá. Cán bộ đảng từ trước đã mang tâm trạng muốn chuyển tài sản khỏi Việt Nam thì nay cũng rơi vào tâm trạng bất an cho chính bản thân và gia đình họ. Đối với Bắc Kinh, tình huống này buộc Hanoi phải tiến đến một trong hai chọn lựa : làm tôi phương Bắc hay làm “giặc” phương Nam. Tin của tờ The New York Times tiết lộ, Tổng Bí Thư Cộng đảng Nguyễn phú Trọng “đánh tiếng” xin đến Bắc Kinh mật đàm vụ dàn khoan DH-981, nhưng bị Tập cận Bình từ chối. Hành vi của Ông Trọng bị dân chúng lên án là “đâm sau lưng” Dân Tộc VN.

Hậu quả về kinh tế sau vụ HD-981 chưa thể ước lượng, nhưng chắc chắn sẽ rất nghiêm trọng. 90% dự án của Việtnam đều do Trung cộng trúng thầu có thể họ sẽ để cho giang dở, vì họ đang rút công nhân về. Nguyên liệu tái chế xuất mua từ Trung cộng có thể cũng bị họ ngăn chặn, ảnh hưởng xấu đến kỹ nghệ chế xuất và hàng xuất cảng của Việt Nam.

Hải quân Hoa Kỳ một lần nữa đề nghị tăng các chuyến thăm tới Việt Nam của Hạm đội số 7 trong bối cảnh căng thẳng về tranh chấp biển đảo ngày càng leo thang giữa Việt Nam và Trung Cộng (BBC May 15). Chưa thấy Hanoi đáp ứng đề nghị này. Hôm 16 tháng 5, người Phi Luật Tân cũng biểu tình tại Manila để phản đối Trung Cộng xâm lược VN.

Trung cộng từ trước vẫn đòi giải quyết song phương trong tranh chấp biển đông, nhưng khi họ đem dàn khoan HD-981 vào bờ biển tỉnh Quảng Ngãi, như một căn cứ quân sự nổi, khiến sự việc đã thành quốc tế hóa. Từ ban đầu, Bắc kinh sử dụng 80 chiếc tầu các loại có trang bị cả hỏa tiễn, nay đã tăng lên 130 chiếc để giữ an toàn cho HD-891. Sau biến cố này, hình ảnh Bắc Kinh hoàn toàn bị hoen ố gần như trên khắp thế giới. Hậu quả của vấn đề đang vượt khỏi tầm nhìn và toan tính của Ba đình lẫn Trung Nam Hải.

Trước ngày xẩy ra biến cố dàn khoan, truyền thông trong nước trích thuật bản báo cáo về tình hình hoạt động của doanh nghiệp do Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam trình cho chính phủ, theo đó, có đến gần 300.000 doanh nghiệp dù đã đăng ký nhưng không còn hoạt động trên thực tế.

Tính đến hết quý 1/2014, cả nước có khoảng trên 3.000 doanh nghiệp nhà nước, gần 9.000 doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) và 789.000 doanh nghiệp tư nhân đăng ký thành lập, song số còn đang tồn tại và hoạt động trong nền kinh tế chỉ khoảng gần 493.000.

VnExpress.net dẫn lời Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam Trần Đình Thiên nhìn nhận tại diễn đàn Kinh tế Mùa xuân 2014 cuối tháng 4 : “Theo cách tính hiện nay Việt Nam, thì nợ công không bao gồm nợ dược chính phủ bảo lãnh và nợ đọng xây dựng căn bản. Với cách tính này, nợ công hiện chiếm khoản dưới 60% GDP". Tuy nhiên, nếu tính gộp các khoản trên, "nợ công phải lên tới gần 100% GDP”.

Trong mục này, DĐGD từng thuật cách đánh giá của chuyên gia quốc tế, theo đó, tỷ lệ nợ công trên GDP của Việt Nam thực sự lến đến 106%.

Theo chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành, có nhiều cách diễn giải khác nhau về tình trạng nợ công, nhưng "Khả năng thanh toán được khi nợ công đáo hạn mới là quan trọng. Nếu có khả năng thì nợ công bằng 100% GDP cũng không sao, nhưng nếu không thì 30-40% cũng đã là vấn đề lớn. Nền kinh tế Việt Nam trong lúc này khiến ai cũng lo lắng. Không chỉ là ở khả năng thanh toán nợ công mà còn ở hiệu quả đầu tư của những khoản nợ công đó nữa. Các nước khác vay nợ để xây dựng cơ sở hạ tầng, chất lượng tốt, làm một lần dùng dược 50, 60 năm. Còn Việt Nam đi vay về làm chưa xong đã hỏng, bị rút ruột công trình, bị tham nhũng bớt xét, cho nên không tạo được hiệu quả kinh tế mong muốn sau khi vay. Do vậy, tôi e rằng nền kinh tế Việt Nam không tạo được đủ luồng tiền để giải quyết vấn đề nợ công”.

Quyền Viện trưởng Viện Chính Sách Công và Quản lý thuộc đại học Kinh tế Quốc dân Phạm Thế Anh cho rằng “các khoản nợ xấu của khu vực doanh nghiệp nhà nước mới là rủi ro tiềm tàng lớn nhất đối với nợ công của Việt Nam, bởi có khả năng sẽ phải dùng tới ngân sách nhà nước để trang trải những khoản nợ xấu này.” Việt Nam trong tình trạng “tiền tươi thóc thật” rơi hết vào túi tham nhũng rồi, thì không có cách gì giài quyết được nợ xấu, nên vừa có đề nghị vay thêm nợ nước ngoài để cứu toàn hệ thống ngân hàng (Vietnam Net 17-5).

Năm 2013, Việt Nam đã bội chi ngân sách tới 424 ngàn tỷ đồng (trên 20 tỷ Đôla). Năm 2014 Hanoi phải xin vay thêm để chi tiêu. Như vậy lấy tiền đâu để trang trải nợ xấu như cách dự liệu của Viện Chính Sách Công và Quản Lý.

Cuối tháng 4, Dư luận Việt Nam xôn xao về việc công an gài bẫy tiệm vàng Hoàng Mai tại quận Bình Thạnh, Saigon về tội đổi 100 Đôla ra tiền Việt Nam cho một thanh niên, được công an xếp đặt để lấy cớ khám xét và tịch thu 559 lượng vàng miếng. Vụ này làm cho hàng ngàn tiệm vàng cả nước, cũng như dân chúng giữ vàng lo âu cho môt ngày nào đó sẽ xẩy ra cảnh khám xét, cướp tài sản tập thể như kiểu đánh tư sản mại bản, từng diễn ra dưới chế độ này, sau năm 1975. Hiện giá vàng trong nước đang tăng rất mạnh.

Trong lúc vận nước mong manh, biển đông dậy sóng, thì 200 ủy viên trung ương Cộng đảng lại quần tụ, ngụp lặn trong bầu khí mật bàn rất căng thẳng, mặc cả, ép nhau bao trùm hội nghị trung ương 9, để chia chác ghế vào khi đại hội đảng sẽ diễn ra năm 2016.

Trần Nguyên Thao
May 18, 2014

* Law of the Sea (international law [1982]) Beyond its territorial waters, every coastal country may establish an exclusive economic zone (EEZ) extending 200 nautical miles (370 km) from shore. Within the EEZ the coastal state has the right to exploit and regulate fisheries, construct artificial islands and installations, use the zone for other economic purposes (e.g., the generation of energy from waves), and regulate scientific...

**Các nước Asean không có hành động gì tích cựu ủng hộ cho Việt Nam, ngoại trừ Phi Luật Tân.



Saturday, May 24, 2014

Trần Nguyên Thao - "Gả Bán Con Tin" Nhằm Tư Lợi

"GẢ BÁN CON TIN" NHẰM TƯ LỢI


Trần Nguyên Thao 


Năm nay thay vì tổ chức lễ lạt rầm rộ “mừng chiến thắng 30 tháng 4”, Hanoi đẩy món hàng “tù nhân lương tâm” trở thành ngành kinh doanh “chủ đạo” để gỡ lại thảm trạng nợ xấu ngập đầu, ngân sách thâm thủng, bất động sản nổ tung và cổ phần hóa xí nghiệp quốc doanh chưa tìm ra đường thoát... Với tà ý dùng “tù nhân lương tâm” như “con tin” (*) Hanoi mang hy vọng bớt được hình ảnh nhơ nhuốc, bạo tàn trước mắt thế giới, để may ra vào được Hiệp Ước Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương (TPP). TPP là sân chơi sòng phẳng của 12 nền kinh tế, chiếm tới 40% GDP và 33% thương mại toàn cầu. Hanoi luôn theo đuổi thể chế độc tài, hệ thống luật pháp thiếu minh bạch, bất lực trong quản lý và cơ sở hạ tầng không thích hợp cho cuộc chơi đầy tính cạnh tranh. Hanoi cậy cục vào cho được TPP chỉ là tìm cớ kéo dài chế độ tàn ngược, là cơ hội để Cộng đảng và thân thuộc tranh nhau tư lợi (**). 

Trong nội bộ, Hanoi đang lao đầu vào các các cuộc thanh trừng tàn bạo đưa đến hiện tượng các bên ra sức hại nhau để nắm cho được “thế mạnh” trước khi đại hội Cộng đảng khai diễn năm 2016. Các phiên tòa các bên “gài nhau” xử về lừa đảo, tham ô trong hệ thống ngân hàng đầu tư, thương mại, với mức án có thể tử hình, chung thân hay hàng vài chục niên “gỡ lịch” đang được nói đến. Vụ án Bầu Kiên, trong “đại án” ngân hàng ABC đã im lặng 2 năm, nay đem ra xét xử, nhưng lại hoãn, là động thái chính trị trong cơ mưu “đấu đá nhau” còn chất chứa nhiều tiềm ẩn. 

Bên cạnh sinh hoạt tòa án là việc cổ phần hóa các xí nghiệp nhà nước, mà bước đầu rao bán tòan những miếng xương bị công chúng chê không thèm nhìn tới. Có cả việc hàng loạt xí nghiệp quốc doanh sẽ phá sản đang tung ra thăm dò dư luận. Các tổng công ty được truyền thông mô tả như “chùm khế ngọt” thì được Hanoi cất kỹ chờ bố trí xong xuôi mới đưa ra chia chác... 

Giáo sư Carl Thayer, thuộc Đại học New South Wales, Australia, nhà nghiên cứu về chính trị VN, được truyền thông quốc tế thuật lời : “việc thả các nhà bất đồng chính kiến mới đây chỉ là chiến thuật thay vì là chiến lược của Hà Nội. Việt Nam chịu sức ép của Hoa Kỳ liên quan tới TPP - Hiệp định Đối tác Kinh tế Xuyên Thái Bình Dương và Hiệp định 123 (***) về hạt nhân dân sự giữa Hoa Kỳ và Việt Nam. Cả hai hiệp định này, nhân quyền được coi là điều kiện cần thiết phải có để Hanoi đẩy được cánh cửa còn đang khép kín. Bởi vậy Cộng đảng đã hành động nhanh chóng để gỡ bỏ những rào cản có thể khiến Quốc hội Hoa Kỳ không thông qua hai hiệp định này." 

Điều Hợp Viên CPJ tại Á Châu, Bob Dietz trong một bài viết công bố hôm 10 tháng 4, nói rằng : “TPP vẫn còn phải trải qua một chặng đường dài trước khi được ký kết. 12 quốc gia tự do dân chủ đang tham gia đàm phán vào TPP nên đưa việc trả tự do cho ông Hải (Điếu Cầy) và những trường hợp giống như ông làm một trong những điều kiện để thúc đẩy tiến trình đàm phán TPP đi xa hơn.

Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả Quốc Tế (CPJ) kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam ngưng bắt giữ tù nhân chính trị làm con tin để đổi lấy những sự nhượng bộ từ quốc tế về kinh tế hay quân sự. (đài VOA 11-04) 

Việc Hanoi thả một số nhỏ tù nhân lương tâm không hề giúp xoa dịu nỗi đau của các blogger và những nhà báo đang bị ngược đãi trong tù. Động thái mang tính “bán buôn” này cũng không hề giúp gia đình các tù nhân lương tâm khác thoát cảnh khủng bố tinh thần gần như là hằng ngày bởi công an địa phương. 

 Các bên trong Cộng đảng đều thuộc làm lòng tính lợi hại trong lá bài buôn bán “con tin”, nên họ chưa muốn thả những ai bênh vực quyền công nhân hay từng động đến lông chân quan thầy phương Bắc. 

Quyền lập nghiệp đoàn công nhân độc lập cũng là một trong nhiều vấn đề gai góc khác còn đang nằm trên bàn thương thảo về TPP mà Hanoi còn đang ngúc ngắc. Hanoi muốn nắm chặt tổ chức nghiệp đòan công nhân. Nhưng các nghiệp đoàn độc lập của Hoa Kỳ mới đây đã lên tiếng yêu cầu chính quyền Hoa Kỳ phải đòi cho công nhân Việt Nam được quyền thành lập các nghiệp đoàn họat động độc lập khi thương thảo về TPP với phía Việt Nam. Hanoi hiện giam tù các thanh niên bênh vực quyền công nhân như Đỗ thị Minh Hạnh, khôi nguyên giải Nhân Quyền Việt Nam 2011, cùng các đồng sự của cô là Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Thân mẫu cô Minh Hạnh, bà Trần thị ngọc Minh trốn khỏi VN, hiện rong ruổi khắp các nước Âu, Mỹ, đem theo các chứng cứ vô tội của con gái và hai người bạn trẻ, để vận động cho họ khỏi bị Hanoi giam cầm, chỉ vì đấu tranh cho quyền lợi công nhân Việt Nam. Liệu Hanoi có muốn đáp ứng điều kiện này khi mà thời điểm kết thúc đàm phán TPP lại được chính phía Hanoi rêu rao là cuối năm nay, và Hiệp định thương mại tự do với EU đầu năm 2015 (đài RFA, 18-4). 

Cuối năm ngoái, tưởng “mâm cỗ” TPP tràn đầy rượu thịt đã xong, rốt cuộc Hanoi không rót nổi ly rượu mừng, bởi vì Hanoi trở mặt ra tay trấn áp dân lành quá sớm. Mỹ lắc đầu, quay đi, không có cả “tiệc ly” dù cho có lệ. TPP vượt khỏi “tầm với” của Hanoi! Thì ra áp lực vận động chính trị cho lẽ phải vẫn mang sức mạnh đáng kể. Mới đây Hanoi còn ê chề thua đậm, bị Cộng đồng người Mỹ gốc Việt lật tẩy và hạ đo ván trong âm mưu vận động thành phố an toàn bậc nhất Hoa Kỳ là Irvine kết nghĩa chị em với Nha Trang. 

Sẽ phá sản tập thể 

Tiến Sỹ Phạm Quý Thọ, Chủ nhiệm Khoa Chính sách Công, Học viện Chính sách và Phát triển (ADP) thuộc Bộ Kế hoạch & Đầu Tư nói “có thể sắp tới đây Việt Nam sẽ cho phép nhiều doanh nghiệp nhà nước, kể cả một số ngân hàng, có tình trạng tài chính không thể cứu vãn, đi tới chỗ tuyên bố phá sản. Tuy nhiên, ông dự đoán nhiều vụ phá sản sẽ được cho xảy ra trong âm thầm.” 

 Về nợ xấu ngân hàng, Tiến sỹ Thọ nhìn nhận, “tại nhiều định chế tín dụng hay công ty nhà nước, tỷ lệ nợ xấu chỉ được kê khai ở mức bằng 50% con số mà chính Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đánh giá. Đúng là đang có việc “né tránh nợ xấu” trong các doanh nghiệp nhà nước ở Việt Nam” . Ông Thọ nhấn mạnh rằng “cần phải có những biện pháp đối với các nghiệp vụ tài chánh gian dối”. 

Tại Việt Nam, chưa từng có tiền lệ một viên chức dù ở cấp bậc cao nhất của cơ quan hay chính phủ, tự ý nhận trách nhiệm về việc làm sai lỗi của cơ quan mình. Chính vì vậy mới có danh xưng “đồng chí X” xuất hiện trong vô số các thuật ngữ thời đại Mafia VC. Ngày nay gần như mọi người đã quá quen thộc với thuật ngữ “đồng chí X”. 

Cất giấu “chùm khế ngọt” 

Theo trang tin VnExpress, 3 tháng đầu năm nay, Hanoi rao bán 25 doanh nghiệp nhà nước, tổng giá trị của khoảng 249 triệu cổ phiếu này ước đạt 2,5 nghìn tỷ đồng, nhưng chi bán được khoảng 27 %, số còn lại không ai nhòm tới. 

Có công ty hầu như không bán được chút nào như công ty vận tải đường thủy Trancinwa (bán được 0.01% số cổ phiếu), Tổng Công ty Xây dựng Hà Nội Hancorp (0.03%), hay bán được rất ít như Tổng công ty ô tô Vinamotor (3%), Tổng công ty Đầu tư nước và Môi trường Viwaseen (4%). 

Cộng đảng làm chủ khỏang 1300 công ty quốc doanh. Trong giai đoạn 2011 - 2013, chỉ có 99 doanh nghiệp được cổ phần hóa. Hanoi dự tính sẽ cổ phần hóa 432 doanh nghiệp trong hai năm 2014 – 2015. Về tài chánh, năm 2015 sẽ chỉ còn lại 15 ngân hàng trong số gần cả trăm định chế tính dụng và ngân hàng các loại. 

Tiến sỹ Thành cũng cho rằng “các nhóm lợi ích có thể đang nhòm ngó một số lĩnh vực nhất định trong nền kinh tế Việt Nam qua cổ phần hóa để thủ lợi. Đó có thể bao gồm khai thác tài nguyên, khoáng sản, hầm mỏ cho tới những cơ sở doanh nghiệp nhà nước có lợi thế về cơ sở hạ tầng và mạng lưới hạ tầng lớn. Đây là các loại doanh nghiệp mà tôi nghĩ không cần vội vã trong quá trình cổ phần hóa và nếu có cổ phần hóa, cần phải có một lộ trình đặc biệt, với những nguyên tắc minh bạch, rõ ràng và sự tham chiếu đặc biệt," Các công ty loại này được truyền thông mô tả là những “chùm khế ngọt” được Hanoi giấu kín, để sau này đem ra chia chác với nhau, sau khi trận thư hùng kết thúc. 

Độc giả hẳn còn nhớ, trong mục này, đã thuật lời Tiến sĩ Vũ Quang Việt, cựu chuyên gia thống kê Liên Hiệp Quốc mô tả cách rửa tiền của các tay trùm VC, được đài BBC thuật lại trong bài liên quan đăng hôm 23 tháng Giêng: “Các đại gia sẽ mở công ty ở British Virgin Island hay Caymans Island, những nơi được mệnh danh là thiên đường trốn thuế, công ty của họ chỉ cần gửi hóa đơn tính dịch vụ phí một công ty ở Việt Nam. Đồng tiền đen (tham nhũng) ở Việt Nam theo đó sẽ được chuyển ra ngoài một cách hợp pháp. Các công ty này khi có đủ tiền thì lại đầu tư lại vào Việt Nam, tức là đưa tài sản ngược lại Việt Nam, hợp pháp hóa toàn bộ số tiền tham nhũng. Với tài sản có sẵn, họ lại thu mua các công ty nhà nước được cổ phần hóa (với giá rẻ mạt), điều đã xảy ra ở Nga và Trung cộng”. Từ đây, vòng quay tham nhũng sẽ tiếp diễn không ngừng. Cổ phần hóa cuối cùng cũng lọt vào các tay trùm VC và thân quyến của họ! 

Tiến sỹ Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu, phản biện độc lập IDS (đã tự giải thể) lên tiếng đòi hỏi “phải có minh bạch trong việc cổ phần hóa, các quan chức của nhà nước trong các lĩnh vực chức năng liên đới cần công khai “lợi ích của mình” và tốt nhất là không được tham gia vào mọi khâu đoạn, tiến trình của quá trình cổ phần hóa, dưới bất cứ hình thức, danh nghĩa nào”. Ông cảnh giác rằng “nhóm lợi ích có thể đang để mắt tới một số lĩnh vực trong đợt cổ phần hóa hiện nay là viễn thông, xây dựng cơ bản, hay năng lượng.” 

Tiến sỹ Nguyễn quang A, không xác định danh tính nước ngoài, nhưng trong cung cách trình bầy, thì nhiều phần ông muốn ý ám chỉ Trung cộng khi ông lên tiếng báo động :“có thể có thành phần nước ngoài “nhòm ngó” tới một số lĩnh vực liên quan tới an ninh, vị trí địa lý chiến lược và cả lĩnh vực quốc phòng của Việt Nam mà họ tìm cách lách luật, núp bóng sau những người tham gia mua doanh nghiệp, kể cả là một phía nước ngoài khác”. (BBC, 5-4) 

Trần Nguyên Thao 
April 18, 2014 

(*) Committee to Protect Journalists (CPJ) dùng thuật ngữ "con tin", đối với Hanoi, thì họ muốn diễn tả động thái "đáng hổ thẹn" của chế độ nhơ nhuốc tại VN hiện nay. Bởi vì ý nghĩa này chỉ sử dụng cho các nhóm “tà đạo” bất xứng như hải tặc, khủng bố... 

(**) 7 năm trước, khi vào tổ chức Thương Mại Thế giới WTO, Hainoi cũng chỉ tìm đủ cách để đưa tư lợi cho tầng lóp thuộc nôi bộ đảng và thân thuộc họ. Dân Tộc VN không được hưởng lợi như các nước tự do khác cũng vào WTO. 

(***) Ngày 10/10/2013 Hai Bộ Trưởng Hoa Kỳ và VC đã ký tắt bản Hiệp định hợp tác sử dụng hòa bình năng lượng hạt nhân giữa Việt Nam và Hoa Kỳ (hay còn gọi là Hiệp định 123). Cả hai Hiệp Định TPP (còn đang thương lượng), và Hiệp Định 123 đã ký tắt, muốn thành hiện thực, phải được Quốc Hội Mỹ phê chuẩn.




Saturday, May 17, 2014

Bản Lên tiếng của Lao Động Việt (Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do)

Bản Lên tiếng 
của Lao Động Việt (Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do) 


Trước sự kiện Trung Quốc ngang ngược đặt giàn khoan HD 981 trong thềm lục địa thuộc đặc quyền kinh tế của VN và những phản ứng của người lao động tại Việt nam đặc biệt là khu vực Bình Dương và Hà Tĩnh trong những ngày qua. Lao Động Việt nêu rõ quan điểm: 

1- Lao Động Việt hoàn toàn ủng hộ cuộc xuống đường của công nhân phản đối Trung Quốc xâm lấn biển đảo Việt Nam. 

2- Biểu tình là quyền chính đáng của công nhân, tuy nhiên Lao Động Việt cực lực phản đối những cuộc biểu tình bạo động, đi ngược lại với phương thức hoạt động ôn hoà của nghiệp đoàn. Dù trong trường hợp nào, lực lượng công nhân cũng không thể phá hoại, đốt cháy các phương tiện sản xuất kinh tế, vì đó là vốn liếng thiêng liêng của lao động. 

3- Các cuộc biểu tình bạo động vừa qua đã chứng tỏ sự bất lực của Tổng Liên Đoàn Lao Động VN - một tổ chức ngoại vi của đảng CSVN - Các phần tử xấu đã lợi dụng lòng căm phẫn của công nhân xúi dục họ bạo động nhằm bôi nhọ hình ảnh tốt đẹp của người lao động VN nói riêng và người dân VN nói chung. TLĐ LĐ VN đã không hướng dẫn được công nhân biểu tình ôn hoà và có định hướng. Thực tế cho thấy TLĐ LĐ VN được lập ra chỉ nhằm kiềm tỏa, giám sát công nhân thực hiện các chủ trương của đảng chứ không bênh vực và bảo vệ quyền lợi của công nhân. 

4- Do đó, cần phải có các Nghiệp Đoàn Độc Lập tại VN, không trực thuộc đảng phái nào mà do chính công nhân thành lập ra để bảo vệ quyền lợi của người lao động. 

5- Cùng với các tổ chức Xã Hội Dân Sự khác, Lao Động Việt cần phải được công khai hoạt động tại VN để hướng dẫn cho công nhân, từng bước thành lập các nghiệp đoàn của mình. 

6- Trong những ngày qua, nhiều công nhân bị công an hành hung, bắt bớ vô cớ. Xin quý vị vào trang web của chúng tôi để theo dõi các các tin tức về sự kiện này:   http://laodongviet.org//   hay trên face book : https://www.facebook.com/laodong.viet và gửi thông tin về các công nhân bị bắt oan đến chúng tôi qua email: chao@laodongViet.org

Trân trọng 
Lao Động Việt ( Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do) 
Chủ tịch Trần Ngọc Thành 
 (Lao Động Việt là một tổ chức gồm: Công Đoàn Độc Lập, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông, Phong Trào Lao Động Việt, Ủy Ban Bảo Vệ NLĐ VN)

Friday, April 25, 2014

Trần Nguyên Thao - Nợ Xấu Xấp Xỉ Hy Lạp, Nợ Công 106%

NỢ XẤU XẤP XỈ HY LẠP 
NỢ CÔNG 106% 

Trần Nguyên Thao 


Khác với các nước đang tham gia Tổ Chức Thương Mại Thế Giới (WTO), kinh tế Việt Nam liên tục mất máu đến thảm hại kể từ khi vào WTO, năm 2007. Bạo quyền Hanoi đã đưa kinh tế Việt Nam liên tục đối mặt với nhiều áp lực gia tăng theo hướng xấu : từ nợ công cao 106%, nợ xấu ngân hàng cao nhất vùng, đưa đến tắc nghẽn tín dụng; hàng trăm ngàn công ty tư nhân phá sản, tạo ra cảnh thất nghiệp tràn lan, làm cho mức tăng trưởng của Việt Nam còn thua cả hai nước nhỏ bé nhất Đông Dương là Miên, Lào. Việt Nam là một quốc gia gần như trong lãnh vực xuất cảng chỉ còn sống dựa đến sít soát 70% vào khối doanh nghiệp có nguồn đầu tư ngoại tệ (Foreign Direct Investment - FDI) và kiều hối. Nếu một hay cả hai nguồn tiền này bị hạn chế hay ngưng lại, thì chế độ gian manh, toàn trị mất đi nguồn tham nhũng chia chác lớn lao, Cộng đảng khi đó sẽ như “sợi chỉ mành treo chuông”. 

TPP vẫn còn xa 

Trong lòng người Dân Việt, tính chính danh của Cộng đảng gần như mất hẳn. Nay họ phải vướt vát, bằng cố gắng vào cho được Hiệp Ước Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương (TPP), cái phao cuối cùng đối với Hanoi để chế độ tồn tại và có thêm cơ hội vơ vét; cũng như khi vào WTO. Nhưng nếu các nhà thương thuyết giữ vững những đòi hỏi : các nước hội viên buộc chấp nhận và bảo vệ những điều lệ về lao động, bao gồm quyền tự do nghiệp đoàn, quyền thương lượng tập thể và tuyệt đối không cho phép cưỡng bức trẻ em lao động; thì lập tức bạo quyền Hanoi sẽ mang thân phận của Bắc Kinh, bị cấm cửa không thể lai vãng tới hiệp ước mà toàn hệ thống truyền thông Cộng đảng từng mơ màng tô vẽ như một “thiên thai” vào mùa Đông năm ngoái. Vòng đàm phán tại Singapore mới đây không đưa lại cho Hanoi tin vui nào. 

Dù cho Hanoi có vào được TPP, thì điều đó cũng không mang ý nghĩa như “chiếc đũa thần”. Bằng chứng là Việt Nam đã gia nhập WTO suốt 7 năm nay, nhưng nền kinh tế Việt Nam vẫn không nhận lãnh được những kết quả tương xứng như các nước trong vùng, chỉ vì Việt Nam còn theo chế độ toàn trị dung túng quá nhiều nhóm chia nhau đục khoét hết của công. 

Không tin Hanoi nói 

Mùa xuân khởi đầu, cũng là lúc Hanoi chuốc lấy nhiều ưu phiền, cay đắng : cùng lúc TPP không ló dạng thì công ty đánh giá quốc tế Moody’s lại tung ra nhận đinh, nợ xấu ngân hàng Việt Nam cao gấp 3 lần số liệu do Hanoi đưa ra. Hanoi tất nhiên lên tiếng bác bỏ, nhưng sự thể là các định chế kinh tế, tài chánh lại có chung nhận định như Moody’s và họ không tin những gì Ngân Hàng Nhà Nước (NHNN) của chế độ gian dối và ăn cắp nói ra. 

Trong báo cáo mới nhất, Moody’s cho rằng nợ xấu thuộc hệ thống ngân hàng Việt Nam ước tính ở mức thấp nhất là 15% tổng tài sản. Con số này cao hơn gấp ba lần số liệu NHNN công bố vào cuối năm ngoái là 4.7%. Rabobank, tập đoàn tài chánh-ngân hàng của Hoà Lan, cho rằng nợ xấu của hệ thống ngân hàng Việt Nam có thể xấp xỉ 16%. 

Việt Nam, từ khi Cộng đảng tròng ách thống trị tàn ngược trên đất nước, nền kinh tế đi dần vào tuyệt lộ, chỉ còn thiếu có 2 điểm nữa là đuổi kịp Hy lạp về nợ xấu (17%), quốc gia đang chìm trong khủng hoảng của Châu Âu. Tài liệu của World Bank cho thấy, nợ xấu của chế độ Hanoi cao nhất Á Châu, theo đó, Thái Lan (2.7%), Indonesia (2.1%) và Trung cộng (0.9%). Riêng nợ công của Việt Nam thì kinh khủng hơn nữa. Theo đánh giá của chuyên gia quốc tế thì, tỷ lệ nợ công trên GDP của Việt Nam thực sự lến đến 106%. Năm 2013, Việt Nam bội chi ngân sách 424 ngàn tỷ đồng (trên 20 tỷ Đôla). 

Gần đây, có nguồn tin tiết lộ rằng, NHNN đã làm một “nghiệp vụ tài chánh gian” chỉ có trên giấy tờ, đó là văn bản được coi là “đảo nợ” để chuyển 300 ngàn tỷ đồng từ nợ xấu lên nhóm nợ đỡ xấu hơn. Đó chính là lý do NHNN khẳng định trong thông cáo ngày 21/2 "tỷ lệ nợ xấu của hệ thống ngân hàng Việt Nam không cao như đánh giá của Moody’s", và cho biết đến cuối tháng 12/2013, "tỷ lệ nợ xấu của toàn hệ thống đã giảm mạnh về mức 3,63% tổng dư nợ tín dụng." 

Công ty Quản lý Tài sản Quốc gia (VAMC) được thành lập vào đầu năm 2013, có nhiệm vụ xử lý nợ xấu, nhưng lại chỉ có số vốn 500 tỷ đồng, làm sao giải quyết được núi nợ hàng trăm ngàn tỷ đang tồn đọng đầy rẫy nơi các tập đoàn nhà nước? 

Nợ xấu không thể đòi, hàng trăm doanh nghiệp tư phá sản, tín dụng giảm, nhưng ít người vay được, buộc ngân hàng thương mại phải đem tiền mua trái phiếu để tự tồn. Hiện tựơng này do chính truyền thông Cộng đảng báo động. 

Tầu cộng lộng hành 

Chẳng những sao chép những gì Bắc Kinh đang làm, mà Hanoi còn cam tâm mở toang cửa đón gian thương Trung cộng lộng hành trên lãnh thổ Viêt Nam từ nông nghiệp đến các ngành dịch vụ đấu thầu, công nghệ chế xuất và cả công nhân phổ thông đang sống lập làng, lấy vợ Việt Nam bất hợp pháp. 

Giữa tháng Ba, Báo Đất Việt báo động, Tập đoàn dệt may Yulun Giang Tô Trung cộng đầu tư để xây dựng nhà máy sản xuất sợi, dệt, nhuộm với tổng vốn đầu tư 68 triệu USD tương đương 1.400 tỷ đồng tại khu công nghiệp Bảo Minh huyện Vụ Bản. Dự án này sẽ đi vào hoạt động trong vài năm tới, thời hạn sử dụng đất 46 năm trên diện tích 80.000 mét vuông, sẽ xuất xưởng 21,6 triệu mét vải/năm. Dự án dệt may khác sử dụng tới 1.000 héc-ta đất cũng đang tiến hành thủ tục xây cất tại huyện Nghĩa Hưng, cũng tỉnh Nam Định. 

May mặc và giầy da là hai ngành nuôi sống nhiều gia đình công nhân Việt Nam. Và cũng là lãnh vực TPP đang xem xét về điều kiện phải dùng nguyên liệu nội khối TPP để làm ra thành phẩm. Trung cộng nằm ngoài TPP sợ mất thị trường này. Và vì muốn khống chế ngành may mặc Việt Nam, nên Tầu tung tiền ra mua đứt tham quan Việt Nam, nhảy vào chặn nguồn sống của hàng trăm ngàn gia đình công nhân Việt. 

Gói 30 ngàn tỷ 

Tháng 6 năm ngoái, Hanoi tung ra 30 ngàn tỷ, trong chương trình 36 tháng, nói là cho dân nghèo vay để mua nhà ở, đến nay đã 9 tháng, chỉ giải ngân được chừng 3%, tức lối 800 tỷ đồng. Không biết những người được vay thuộc thành phần nào. Diễn đàn Giáo Dân điện đàm với anh Lê văn Thắng, cư dân ở phường Đông Hưng Thuận, quân 12, Saigon; anh Thắng là một trong những người có lợi tức thấp, nhà của gia đình anh bỉ giải tỏa năm ngoái, nhưng không có hy vọng gì lọt vào danh sách được vay tiền mua nhà trong gói hỗ trợ 30 tỷ được nhà nước rêu rao là giúp cho những người như anh. 

Các ngân hàng nhà nước VN chỉ cho “vay” khi người vay “tự nguyện đồng ý” để lại cho họ một số “phần trăm” đáng kể ngoài chi phí dịch vụ ngân hàng công khai, thường lên đến 10-15%. 

Ví dụ, bạn ký vay và sẽ phải trả cả gốc lẫn lãi 1 tỷ đồng thì bạn chỉ nhận được khoảng 800-900 triệu đồng thôi, nếu không thì… hồ sơ xin vay của bạn cứ được nói là “chưa xét tới”, cho đến khi bạn “hiểu ra” và “tự nguyện cảm ơn” nhận về số tiền ít hơn như đã nói. Đây là cách làm ăn, người trong nước gọi là, các tham quan không sống bằng lương, mà sống bằng “lậu” 

Trong thập niên 1970, ở Balan, Cộng đảng đưa ra chương trình 5 năm cung cấp 1 triệu căn hộ cho người lao động. Hết 5 năm, không làm được gì, phải kéo dài chương trình đến 10 năm mà chỉ có gần 200 nghìn căn hộ xập xệ đến được dân nghèo, còn trên 800 nghìn căn khác đã giải ngân nhưng bốc hơi ngay trên trang giấy. 

Gói 30 nghìn tỷ là quá nhỏ, chỉ đáp ứng 30/500 tức khoảng 6% nhu cầu thì không thể giải quyết được vấn đề hay mục tiêu mà truyền thông của đảng ca ngợi không biết ngượng. Khi Hanoi đưa ra gói hỗ trợ 30 ngàn tỷ đồng họ chỉ muốn “thoa dầu cù là” để làm nguôi cơn phẫn nộ trong dân chúng. 

Trong 3 năm, 2011-2013, Hanoi đã tung ra 5 gói hỗ trợ qua hai cách in thêm tiền, và trái phiếu, với các mỹ từ hoàn toàn về yểm trợ cho nền kinh tế. DĐGD liệt kê dưới đây, để quý độc giả lượng định cách điều hành nền kinh tế của Cộng đảng: 

- Năm 2011, 120 ngàn tỷ (6 tỷ Đôla), hỗ trợ xản xuất. Hàng trăm ngàn doanh nghiệp đóng cửa, thất nghiệp tràn lan, xã hội trộm cắp, nhiễu loạn. 

- Năm 2012, 300 ngàn tỷ (15 tỷ Đô la), ổn đinh tỷ giá. Vật giá lúc nào cũng tăng như vòng xoáy, mới hai tháng đầu năm nay, giá xăng đã tăng hai lần. 

- Năm 2013, 200 ngàn tỷ (10 tỷ Đôla), tái cơ cấu hệ thống ngân hàng. Thực chất là các nhóm tham nhũng thôn tính lẫn nhau, trong đó nhóm có quyền in tiền của thủ tướng và thống đốc NHNN thôn tính ngân hàng của nhóm vây cánh chủ tịch nước và tổng bí thư. 

- Năm 2013, 30 ngàn tỷ (1,5 tỷ Đôla) hỗ trơ Bất Động Sản. Người nghèo không thể vay. 

- Năm 2013, 500 tỷ, lập công ty VAMC, quản lý nợ xấu ngân hàng. Nợ xấu ước tính ít ra là 600 ngàn tỷ, yểm trợ 500 tỷ, chưa được 1/10. 

Trần Nguyên Thao 
March 20, 2014

Friday, April 4, 2014

Lệ Biển (Ocean Tears) - Kim Tước & Nghiêm Phú Phi / Thơ Ngô Đình Vận, Nhạc Lai Minh Thuận



The song LỆ BIỂN (Ocean Tears) was written in 2004 to commemorate half a million Vietnamese who have died on their way to seek freedom, with the majority of them drowning or killed by pirates on the South China Sea or in the Gulf of Thailand. 

After 14 years, counting from April 30, 1975, to June 1989, when the United Nations decided to close the Vietnamese refugee program, a total of about one million managed to reach a freedom shore. This means that about a third has lost their lives on their search for freedom, a tragic figure in the history of modern Vietnam and a black spot in the UNs history of rescue of refugees around the world. 

This song, LỆ BIỂN, lyrics by Ngô Đình Vận and music by Lại Minh Thuận, was performed for the first time by Kim Tước, a soprano voice, at the end of 2004. 

The piano master Nghiêm Phú Phi provided the piano accompaniment for the piece at the beginning of 2005. 

Listening intently to the interpretation of the song as pre-recorded by Kim Tước, Nghiêm Phú Phi has come up with an improvised piano accompaniment, then wrote variations on it, ending with a triumphant march, wishing for freedom and justice and truth to come to Vietnam and the Vietnamese people. 

Master Nghiêm Phú Phi says that LỆ BIỂN (Ocean Tears) was the only Vietnamese song that took him 37 hours to come up with the Piano Accompaniment and variations that he has recorded so as to be in harmony with the pre-recorded singing of Kim Tước. 

LỆ BIỂN (Ocean Tears), lyrics by Ngô Đình Vận, music by Lại Minh Thuận, with piano accompaniment by Master Nghiêm Phú Phi to go with the soprano voice of Kim Tước. Extracted from the CD "Nhạc Tình Xa Xứ" (P) & © 2006 by Thuan Minh Lai & Van Dinh Ngo. Library of Congress Registration Number: SRu631-699. 

LỆ BIỂN (Ocean Tears

Drop in the Eastern Sea 
A black stone slab to serve as grave marker 
To record my tears crying for you 
Drop in the blue waves 
A pink carnation 
Which I once gave you 
Drop in the black ocean 
A burnt out incense stick 
For a love I mourn, a tragic one 
Drop in the ocean depths 
A handful of yellow sand 
To commemorate those poor, unjust deaths 

Strangers and acquaintances 
They all die, out of hunger, out of thirst 
In every which way 
Drowning, sinking 
Holding grudge or innocently 
They all die tragically 
On their way to seeking a land of peace 

I cry muffled, noiselessly 
I cry for human destiny 
For a lifetime on earth 
Thats tragically full of thorns 
I cry muffled, noiselessly 
Praying to the sacred powers 
To come back with the dawn 
And awaken our land. 

Original Vietnamese by Ngô Đình Vận 
Put to music by Lại Minh Thuận 
English translation by Nguyễn Ngọc Bích (March 22, 2010)