V I Ệ T S Ử C A
Thơ Ngô Đình Vận
DẪN NHẬP (Nhạc thiên nhiên, sấm động, Trời Đất giao hòa)
Người từ Tròn Vuông
Giao hòa kết tụ an nhiên;
Người là Tổ Tông,
Lạc Hồng bay tới Phương Nam.
Nắng chan hòa ôn đới,
Đêm trong lành thư thái
Reo vui mạch sống khôi nguyên.
I. KHAI NGUYÊN (Nhạc Chầu Văn, tế cáo Trời Đất)
Người là rồng Thiêng,
Trầm mình dưới lòng Đại Dương.
Người là Lạc Long,
Nối Trời cùng Đất một lòng.
Thần minh, khí phách hào hùng,
Từ tâm, quảng đại, bao dung muôn loài.
Dạy con từ cuộc sống vui,
Bí, bầu còn biết xanh tươi một giàn.
Tròn, Vuông, đức hạnh rõ ràng,
Trong, Ngoài êm ấm nêu gương khoan hòa.
Huấn ca Việt tính mở ra,
Truyền vào sinh mệnh gần xa nối giòng.
II. LẬP NGHIỆP (Nhạc khai phá, đàn đá, cuốc đất)
Giòng đời tử sinh,
Hướng về nghìn trùng bao la.
Phương Nam ấm áp mở ra,
Chọn làm đất sống, dân hòa định cư.
Lên rừng thẳm, bố chém xà tinh,
Xuống biển sâu, tía đâm thủy quái;
Vỡ đất hoang sơ, thành lập giang sơn.
Dựng nhà sàn, ngừa thú dữ,
Mở ruộng nương trồng cấy theo mùa.
Vào rừng đốn gỗ, ra sông lưới cá,
Nuôi đàn con dại, ấu thơ;
Cầu ơn Trời che, Đất chở,
Quanh năm gió thuận, mưa hòa.
Mong giòng dõi sinh sôi, nẩy nở,
Thanh bình như một giấc mơ.
III. AN CƯ, LẠC NGHIỆP (Ru con)
Từ nguồn Hùng Vương,
Tỏa ra như những nhánh sông.
Từ một giòng con,
Trầu cau kết nghĩa trăm nhà.
Người Thượng, người Kinh,
Sống cùng một niềm bình an.
Triệu, triệu người cha,
Cần cù làm việc quanh năm.
Mái nhà ôm ấp gia đình,
Xóm làng ngợp bóng tre hiền.
Gió thơm mùa lúa chín,
Bếp vương mùi khoai sắn, no lành.
Hò dô ta là kéo gỗ làm đình,
Hội làng vui suốt mùa xuân.
Lệ làng tập tục của dân,
Quê hương một giải ân tình hoan ca.
IV. CHỐNG NGOẠI XÂM (Nhạc hùng tráng)
Cướp, cướp, cướp,
Cướp tràn qua bờ cõi.
Giặc ngoại bang xâm lấn sơn hà,
Cướp giết người, cướp của, đốt nhà.
Trong phút chốc, xóm làng tan tác,
Cướp, cướp, cướp,
Làng nước ơi, cướp đến.
Nổi trống lên, đánh mõ lên.
Dùng gậy, dùng lao, dùng cung, tên ngăn giặc,
Ông, Cha ta xả thân vì nước, vì nhà;
Từ lòng dân, thần khí vươn vai Phù Đổng
Sấm sét thét lên quét giặc tàn hung.
Giặc vỡ tan ở thế đường cùng,
Trời lại sáng trên quê nhà yêu dấu.
Đức trị, bao dung giang sơn qúy báu,
Uy linh còn rạng rỡ những đời sau.
V. HỌA BẮC THUỘC (Nhạc Tầu len lỏi tiềng ru con VN)
Giặc Bắc tàn hung,
Kiêu căng, khinh miệt bốn phương.
Ỷ thế bạo cường, lấn át lân bang,
Đặt nền đô hộ dã man.
Nước mất, nhà tan,
Người, người khốn khó, lầm than.
Ông, Cha ta đã nuốt cay, ngậm đắng,
Sống nhẫn nhục để được sống còn.
Giữ tập quán chống mưu đồng hóa,
Nuôi chí quật cường.
Máu bất khuất lưu truyền muôn thuở,
Dạ sắt son mãi mãi vững bền.
Đợi thời lấy lại giang sơn,
Yêu thương một cõi trời Nam.
VI. DÂN NAM KHỞI NGHĨA (Trống Đồng đánh bại nhạc Tầu)
Bọn quan đô hộ tham tàn,
Gia tăng bóc lột dân lành;
Hào kiệt Xứ Nam,
Sục sôi uất hận, hờn căm.
Giặc ác độc ra tay đàn áp,
Giết Người Thi Sách lừng lẫy uy danh.
Mong tiêu diệt mưu toan khởi nghĩa,
Trong chốc lát tóc tang bốc thành dũng khí.
Trống Mê Linh phát lệnh đánh xâm lăng,
Người vợ góa tuốt gươm diệt giặc thay chồng.
65 thành, ông cha ta hưởng ứng ra quân,
Hạ Liên Lâu đại bản doanh của địch.
Tô Thái Thú cụp đuôi, chạy trốn thoát thân,
Bỏ bộ hạ phơi thây ngoài chiến địa.
Trưng Nữ Tướng lên ngôi vua, dân Nam trọng nể,
Uy danh Hai Bà trấn động Bắc phương.
Ba năm một cõi trời Nam,
Thiên thu còn lại danh thơm rạng ngời.
VII. CỘT ĐỒNG TUYỆT TÍCH (Nhạc Tầu văng vẳng tiếng Trống Đồng)
Quân Đông Hán như bầy lang sói,
Kéo vạn binh tái chiếm nước Nam;
Hai Bà thác giữa ba quân,
Thảm thương đất nước, tan tành gấm hoa.
Mã Hán Tướng quyết bề đồng hóa,
Giết anh hùng, hào kiệt địa phương.
Cử quan lại Hán cầm quyền,
Cướp trống đồng, đúc tượng ngựa lưu danh.
Xóa dấu tích văn minh Hồng Lạc,
Dựng cột đứng với lời nguyền độc ác.
Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt,
Khiến dân Nam kinh khiếp bội phần.
Thiên hạ bảo nhau liệng đá dưới chân,
Giữ đồng trụ không bao giờ đổ được.
Tháng năm trôi, đá lấp kín lời nguyền,
Đồng trụ tiêu ma chẳng còn tăm tích.
Trống dấu chôn mãi mãi lưu truyền,
Giòng Giao Chỉ vẫn sống còn bất diệt.
VIII. NUÔI CHÍ QUẬT CƯỜNG (Nhạc Tầu, len lỏi tiếng ru VN)
Dân Nam dưới ách ngoại xâm,
Nuôi chí trăm năm, ngàn năm bất khuất.
Tìm thời cơ lấy lại non sông,
Máu ông cha từng ghi dấu chiến công.
Vạn người theo Triệu Anh Thư dẹp giặc,
Đạp sóng dữ, chém cá tràng kình.
Vạn người đầu quân dưới trướng Lý anh hùng,
Đuổi quân Lương, dành độc lập vinh quang.
Khói lửa Hoan Châu, tấn kích binh Đường,
Mai Hắc Đế tung hoành miền biển rộng.
Từ Phong Châu, khí thiêng lồng lộng,
Phùng Đô Quân vây khốn phủ dinh Đường.
Tham quan Tầu bạt vía, lìa trần,
Chiến sử nước Nam nối tiếp uy linh,
Giòng dõi Việt sôi máu Hùng lẫm liệt.
IX. CHIẾN THẮNG BẠCH ĐẰNG GIANG (Nhạc hùng lâm trận)
Sông ơi, sông ơi!
Từ muôn ngàn năm dạt dào đưa nước ra khơi.
Sông hỡi, sông hời!
Bao năm sông chảy ngậm ngùi!
Sông bị xéo dầy, quằn quại, dập vùi!
Sông thảm thiết trôi!
Đã tới một ngày,
Sông nổi sóng gầm dữ dội.
Sông rửa hận đời,
Bạch Đằng, sông đó sông.
Sông còn vang dội chiến công,
Hổ Tướng Ngô Quyền dùng mưu trị giặc.
Phá ngàn binh thuyền Nam Hán vỡ tung,
Máu giặc tuôn theo sông cuộn sóng gầm.
Xác địch dập dềnh chặn ứ nước ròng,
Trận thủy chiến vùi sâu nòi xâm lược.
Giòng Lạc Việt có vua lên trị nước,
Tháo gông cùm Bắc Thuộc quá ngàn năm.
X. THỐNG NHẤT SƠN HÀ (Nhạc hùng)
Mệnh nước Nam rơi vào quốc biến,
Dương Tam Kha thoán nghịch, cướp ngôi.
Cường hào nổi loạn khắp nơi,
Thi nhau đấu sức, khốn đời lương dân.
Đau cắt ruột, cha ông thời loạn,
Biết tính sao giải nạn sứ quân.
Nồi da xáo thịt, phân tranh,
Non sông rách nát, tan tành gia cư.
May thay từ động Hoa Lư,
Cờ lau dấy nghiệp, tiểu trừ can qua.
Đại công Thống Nhất Sơn Hà,
Đinh Tiên Hoàng Đế chói lòa uy danh.
Đặt phép nước, sửa việc binh,
Tóm thâu một cõi thái bình, an dân.
Thảm thay số mệnh hùng anh,
Thác vì hành thích bởi quân cường đồ.
Men say nhập cõi hư vô,
Một đời oanh liệt bất ngờ thoảng bay.
XI. MỞ MANG BỜ CÕI (Nhạc hùng, bao la)
“Mộ Tiên Đế chưa xanh ngọn cỏ”.
Tự Quân còn bé nhỏ dại khờ.
Ngoại bang chụp lấy thời cơ,
Dàn quân đe dọa cõi bờ nước Nam.
Thế nguy biến còn hơn lửa cháy,
Biết cậy ai gánh vác giang sơn.
Thâm cung một chước lo toan,
Thôi thì phế lập cho an trong ngoài.
Tình gian mà lý lại ngay,
Hoàng Bào vội khoác lên vai Lê Hoàn.
Trong quân tướng sĩ rộn ràng,
Tung hô Hoàng Đế Đại Hành tiến binh.
Chi Lăng một trận hãi kinh,
Bẻ đôi giáo giặc xâm lăng nước nhà.
Ngang nhiên một giải sơn hà,
Mở mang lãnh thổ, bến bờ phía Nam.
Đúc tiền Thiên Phúc tiêu dùng,
Tiền Lê đởm lược, kiêu hùng dọc ngang.
Cáo chung đế nghiệp vua hoang Ngọa Triều!
(Còn tiếp)
Ngô Đình Vận
Santa Ana, August 2007.

